04 October 2008

Hot Blog

Hấp dẫn, chân thực, sâu sắc và lý thú. Nhiều khi ta bật cười ở một vài chi tiết tếu táo nhưng khi đọc xong cả bài thì ta lại phải lặng đi, ứa nước mắt để mà suy ngẫm, để mà thương người, thương đời...Đó là những gì mà tôi cảm nhận khi đọc blog của Bọ Lập.
Có lẽ điều kiện tiên quyết để một blogger thành công là phải viết chân thực. Đây là điều rất khó thực hiện. Người ta ít khi chân thực hoàn toàn trong cuộc đời, nhất là trên chốn công cộng như blog, vì nhiều lý do. Có một số người kín đáo, đơn giản chỉ không thích trải lòng mình nơi công cộng. Có một số người sĩ diện, luôn muốn sạch sẽ, lịch sự trong mắt người khác. Và có một số người háo danh chỉ thích đánh bóng mình. Tuy nhiên, những blog thành công thường là những blog viết chân thực, trải lòng và nhận được nhiều sự thông cảm, chia sẻ nhất.
Bọ Lập là một trong số ít những nhà văn có tên tuổi nhưng không bị hư danh làm hỏng. Bọ viết đơn giản, chân thực, hoàn toàn không cầu kỳ, hào nhoáng, không bao giờ có ý định đánh bóng mình. "Hôm nào không nói tục được một câu Bọ thấy nhạt miệng lắm". Bọ đã thừa nhận cái tật xấu lớn nhất của Bọ là hay văng tục. Và Bọ đem cả những cái dung tục ấy vào viết blog. Lúc đầu đọc blog của Bọ, tôi cũng thấy dị ứng lắm vì cái sự dung tục này. Thích đọc, thấy hay, thấy hấp dẫn, nhưng tôi không thích viết cảm nhận, một phần vì ngại cái sự nổi tiếng của bọ, một phần vì ngại cái sự dung tục thái quá. Dần dần, khi hiểu hoàn cảnh, nghị lực và tấm lòng của Bọ hơn, tôi mới mạnh dạn viết cảm nhận chia sẻ cùng Bọ. Nói tục hay nói thanh xét cho cùng cũng chỉ là cách nói. Thôi thì người thích thế này người thích thế khác, ta cũng cứ nên tôn trọng họ, miễn là đối xử với nhau chân thành, tử tế. Nói hay nói đẹp mà giả dối, đểu cáng thì còn tệ hại hơn nhiều. Chỉ cần xem cái cách Bọ chu đáo, lịch sự trả lời cho hàng trăm, hàng ngàn người đã còm cho Bọ, mặc dù Bọ là nhà văn nổi tiếng, mặc dù Bọ bận sáng tác kiếm sống nuôi vợ con... đủ để nói lên tấm lòng chân thành, tử tế của Bọ.
Ở cái lứa tuổi đầu mấy thứ tóc như chúng tôi, vừa đọc vừa thanh lọc đi những gì dung tục để cảm nhận được cái hay, cái lý thú của văn chương cũng chẳng có gì khó khăn. Tuy nhiên đôi lúc tôi cũng băn khoăn, liệu lớp con em mình đọc những bài viết dung tục như vậy có "tiêu hóa" được như mình hay không? Hay lại học Bọ mà văng tứ tung thì hỏng? Vẫn biết Bọ Lập mà viết thanh tao, không dung tục thì không phải là văn Bọ Lập nữa rồi. Nhưng dù sao vẫn cứ mong Bọ viết đỡ tục hơn, ít nhất là đỡ tục hơn trong nội dung, để lớp trẻ có thể đọc Bọ mà không cần phải "thanh lọc" bớt.