31 July 2008

Mặt trời của mẹ

Hôm nay con trai yêu quí tròn 21 tuổi. Có thể ở ta, tuổi 21 lẻ không quan trọng, nhưng ở nước ngoài, sinh nhật tuổi này làm long trọng lắm, đó là lễ trưởng thành của một con người. Qua tuổi 21, đứa con không còn phải ở dưới sự bảo mẫu của cha mẹ, được trưởng thành như một con người chín chắn, đủ năng lực, đủ trách nhiệm.
Mẹ nhớ những ngày tuổi thơ đã đi qua của con khi mà mẹ đã cố gắng chăm sóc cho con bằng tất cả khả năng, bằng tất cả tình cảm của mình. « Vừa là mẹ, vừa là cha, Vừa là bà chủ vừa là Osin », mẹ đã cố gắng đảm nhiệm vai trò 4 trong 1 như 1 câu thơ tếu.
Mẹ nhớ mãi kỷ niệm lần đầu tiên dẫn con đến lớp, nhớ cái bóng bé nhỏ của con nhút nhát, ngơ ngác đứng vào hàng cùng các bạn. Cái cảm giác thương con đến nao lòng, khi nghĩ rằng con sẽ không còn luôn được bao bọc trong vòng tay mẹ, mà sẽ phải bước vào cuộc đời đầy cam go thử thách.
Mẹ cũng nhớ lắm cái ngày cùng con đến đăng ký vào trường đại học, con đã là một thanh niên cao lớn, tuy vẫn còn rụt rè, ngơ ngác giữa đám đông sinh viên ồn ào. Và chỉ ngay sau khi vào năm thứ nhất, con đã thử sức thi TOEFL mà hầu như không có chuẩn bị gì. Kết quả thi 630 điểm/660 max của con làm cho cả danh sách thi phải ghen tị và ngưỡng mộ, và mẹ thì vừa ngạc nhiên vừa tự hào về con như một bà mẹ hạnh phúc nhất trần gian.
Sinh nhật con hôm nay, mẹ thấy con thực sự chín chắn, trưởng thành, mạnh mẽ. Mẹ tin là con trai của mẹ sẽ là một người đàn ông thành đạt trong tương lai. Mẹ tin con, tự hào về con và mẹ yêu con nhất trên đời, mặt trời của mẹ.

 
 
 
Và Nay