10 September 2011

Tình Già


TÌNH GIÀ
(Phan Khôi)


            Hai mươi bốn năm xưa, một đêm vừa gió lại vừa mưa,
            Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ, hai cái đầu xanh kề nhau than thở:
            − “Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng, mà lấy nhau hẳn đà không đặng;
            Để đến nỗi tình trước phụ sau, chi cho bằng sớm liệu mà buông nhau!”
            − “Hay! Nói mới bạc làm sao chớ! Buông nhau làm sao cho nỡ?
            Thương được chừng nào hay chừng nấy, chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy!
            Ta là nhân ngãi, đâu có phải vợ chồng mà tính việc thuỷ chung?”
           
            Hai mươi bốn năm sau, tình cờ đất khách gặp nhau;
            Đôi cái đầu đều bạc. Nếu chẳng quen lung, đố có nhìn ra được!
            Ôn chuyên cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi! con mắt còn có đuôi...