16 January 2010

Chào mừng đứa con yêu của Thiền viện tối 15.1.2010

Trình làng se ri ảnh phóng sự về buổi lễ chào mừng đứa con yêu của Thiền viện tối 15.1.2010
Hớn hở đón lẵng hoa và chuẩn bị đón khách


Làm duyên bên lẵng hoa gửi từ TP hoa phượng đỏ

"Tứ tiểu mỹ nhân" của thiền viện VCCO
Làm duyên với phó nháy trước giờ G
Chào đón những khách quí đầu tiên của Thiền viện
Đời người ai cũng phải sinh 1 đứa con, trồng 1 cây và viết 1 cuốn sách (@ nhà văn Hoàng Đình Quang)
(Tứ tiểu cô nương đều đã hoàn thành vượt mức kế hoạch, nhất là trong khoản sinh con.)
Từ TP biển VT đến Vườn Thiên thai dài 130 km và qua 99 cái lô cốt... (@ Nhà thơ Vũ Thanh Hoa)
Cả 4 nàng in chung một tập sách. 4 trong 1 và 1 trong 4. Cả 4 nàng có gì đó khá gần nhau mà rất riêng biệt. Nhưng có lẽ điều chung nhất là yêu. Yêu đến đau thương bởi các nàng tự biết lùi, biết ngậm ngải. Bởi các nàng cá tính thích yêu cá tính, và cũng thất vọng vì cá tính. Có lẽ vì thế mà các nàng chơi blogs và trở thành người viết văn lúc nào không hay biết. Văn chương với các nàng không phải để trổ tài mà để giãi bày và chia sẻ. Văn chương làm vợi đau thương và hiện ra khát vọng. Văn chương của các nàng gần gũi như tin nhắn như comment như ngôi nhà ảo giác luôn ấm áp hồn người. Không ngẫu nhiên truyện của nàng nào cũng vương vào điện thoại, tin nhắn, internet... Và đôi khi "tin nhắn một chiều"... (@ Nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo phát biểu qua giọng MC gợi cảm của Vũ Thanh Hoa)
Hạnh Duyên truyền cảm đọc thơ tặng của anh Thuận Nghĩa gửi từ trời Tây
Chẳng một chiều đâu. Một chiều đâu
Vàng rừng hoa ấy mãi thu đầu
Mây nhớ còn vương về tứ phía
Tiếng chim xưa chung cuộc dãi dầu
.
Nắn nót giọt Buồn đất trời thưa
Đau nguồn tịnh độ giữa giao mùa
Hờn gió muôn phương lời cỏ lá
Đắng vòm mơ, thưa với nắng mưa
.
Hỏi phía chiều nao. Phía chiều nao
Văn buồn, văn đắng mãi lao xao
Văn hờn, văn đau còn hội ngộ
Biết chiều nao? bốn phía ngọt ngào

15.01.10
Tôi muốn đặt lại cụm từ OVCC (ớt vẫn còn cay) và ở một góc nhìn khác muốn tóm lại bằng bốn chữ T (O=Tinh; V=Tỉnh; C=Tình; C=Tếu) (@ anh Hoa Huyền)
Con trai Vĩnh Nguyên và Mẹ Lâm Cúc với rừng hoa tươi thắm
Các nàng blogger chia vui cùng thiền viện
Sau khi một số khách quí ra về phó nháy mới nhớ đến chụp hình tập thể và chỉ còn lại khoảng 35/50 người

Các Blogger "gạo cội" và thân thiết của thiền viện vẫn lưu luyến hàn huyên không muốn ra về.
Cám ơn tất cả các anh chị và các bạn đã nhiệt tình đến chia vui, gửi bài viết, gửi hoa chúc mừng, gửi tin nhắn, điện thoại, email chúc mừng sự ra đời của đứa con Tin nhắn một chiều.
Thật ra trong thực tế đó là "Tin nhắn 4 chiều" giữa các "tứ quái" của thiền viện và hy vọng trong thời gian tới sẽ trở thành "Tin nhắn đa chiều" chuyển tải các thông điệp của bạn bè blog.