29 July 2007

My pain, Your gain!


Tôi thích tản văn. Trần Thu Trang, cô bé nhà văn trẻ trên mạng có thói quen viết “Thư hàng tuần” kiểu tản văn với các vấn đề rất thú vị. Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư cũng có những bài tản văn độc đáo, tình cảm mộc mạc bình dị rất dễ thương.

Tôi vừa nảy ra ý định viết tản văn hàng tháng về những điều thú vị mà gai góc xung quanh ta. Bạn đừng cười cái mục tiêu hàng tháng hay cái sự lười biếng viết lách của tôi. Tôi đâu phải nhà văn, nên viết được hàng tháng đã là một cố gắng lớn lao.

Tháng Năm này, tôi muốn viết vài điều tản mạn về thị trường chứng khoán ở Việt Nam. Chứng khoán hiện đang là thời sự nóng của xã hội. Ở bất cứ tờ báo giấy nào, hay bất cứ trang báo điện tử nào, bạn cũng có thể tìm thấy mục thông tin về chứng khoán. Nhà nhà chơi chứng khoán, người người chơi chứng khoán. Người ta ví von thị trường chứng khoán của Việt Nam là canh bạc của những người giàu có và là lô đề của các bà nội trợ, quả không sai.

Tôi có mấy cô bạn học cùng thời phổ thông cũng lao vào vòng xoáy của chứng khoán. Nga, một cô bạn xinh đẹp, nhanh nhẹn, tháo vát, buôn bán kinh doanh giỏi. Nga có vốn liếng kha khá cỡ vài tỷ trước khi lao vào chứng khoán. Nga không ngại ngần vứt toàn bộ vốn liếng vào chứng khoán, suốt ngày ngồi đồng ở các sàn giao dịch chứng khoán. Đến thời điểm tháng 3 vừa rồi, nghĩa là trước khi thị trường xuống dốc không phanh, Nga có khoảng 12 tỷ trong tài khoản chứng khoán của mình. Vì thế có thể gọi Nga là một “đại gia” trong “canh bạc” chứng khoán.

Mai, cô bạn thứ hai, chỉ là một công chức làm công ăn lương, chịu khó, đảm đang nhưng hơi bị lạc hậu với thời cuộc. Mai chỉ có vài chục triệu gửi tiết kiệm đề phòng những lúc trái gió trở trời. Thế mà rồi khi bị cuốn vào “lô đề” chứng khoán, “tiểu gia” Mai cũng không ngại ngần vứt toàn bộ vốn liếng của mình, rồi của anh chị em, bố mẹ mình vào chứng khoán. Đến thời điểm tháng 3 vừa rồi, Mai cũng có khoảng 400-500 triệu trong tài khoản chứng khoán của mình.

Thế rồi, thị trường chứng khoán đỏ ngầu, giá cổ phiếu xuống dốc không phanh khoảng 20-30% trong thời gian từ tháng 4 đến tháng 5.

“Đại gia” Nga có nhiều tin tức về thị trường, kịp thời bán đi vài tỷ trị giá chứng khoán khi thị trường đang ở đỉnh, thu hồi vốn chờ thời cơ khi giá thấp lại mua vào kiếm lời. Số dư tài khoản của Nga vẫn tăng lên mặc dù thị trường chao đảo.

“Tiểu gia” Mai ôm giữ mấy chứng khoán cò con của mình, chậm chạp ngóng nhìn chứng khoán lên giá, đau đớn nhìn chứng khoán giảm giá. Đến nay, vốn đầu tư của Mai đã thụt đi khoảng 30% so với khi mua vào ở đỉnh. Tội nghiệp nhất là Mai đã gom góp hết từng đồng tiết kiệm của mình, của gia đình, rồi vay thêm ngân hàng đổ vào “lô đề”, để bây giờ ruột như xát muối khi thấy mình thua trắng.

Ngạn ngữ châu Âu có câu” No pain, no gain”. Còn ở thị trường chứng khoán Việt Nam, câu ngạn ngữ này bị biến thái thành “My pain, your gain”.

(May 2007)