15 September 2007

Vài nét hí họa các Blogger nổi tiếng của làng BTV

Nhân dịp sinh nhật của Blog Việt, chúa Jesus mời những đại biểu ưu tú nhất của Làng Blog Việt lên thiên đường dự tiệc. Tuy nhiên trong giấy mời lại quên dặn mang theo chứng minh thư, nên khi lên không ai mang theo cả. Vì vậy chúa phải cử thánh Paul kiểm tra từng người xem có đúng là người được mời hay không.
Đại biểu thứ nhất là một chàng thông minh sáng láng, trán cao bóng nhoáng.
Thánh Paul hỏi:
- Nhà ngươi tên là gì?
- Tôi tên Nguyên Hùng
-
Nhà ngươi có tài gì?
- Tôi có tài thiết kế Blog thuê, nhất là cho các em xinh tươi chưa quen dùng chuột.
- Thiết kế thử ta xem!
Nguyên Hùng múa bàn phím toanh toách, 10 giây sau đã đưa ra một loạt các blog có banner hồng hồng tím tím, hoa lá cành, mây trăng, sông nước đủ hết.
Thánh Paul tròn xoe mắt:
- à há, đúng Nguyên Hùng rồi, mời vào!

Đại biểu thứ hai là một chàng "đẹp chai", phúc hậu nhang nhác giống Đường Tăng.
Thánh Paul hỏi:
-
Nhà ngươi tên gì?
- Tôi tên Đức Đát.
-
Nhà ngươi có tài gì?
- Tôi có tài xuất khẩu thành thơ, đặc biệt là thơ cổ động cho các ngày lễ lớn.
- Xuất thử ta xem!
Đức Đát trầm ngâm suy nghĩ, 10 giây sau đã đứng dõng dạc ngâm liền một mạch 3 bài thơ, một mừng ngày sinh Các Mác, một mừng ngày sinh Bác Hồ, một cổ động toàn dân đi bầu cử.
Thánh Paul vốn dĩ chỉ thích thơ tình, vội vã xua tay:
- Đúng Đức Đát rồi, mời vào!

Đại biểu thứ ba là một chàng cao ráo, lãng tử tuy ăn mặc hơi bụi bặm trông như anh xe ôm.
Thánh Paul lại hỏi:
-
Nhà ngươi tên gì?
- Tôi tên Trung Kim.
-
Nhà ngươi có tài gì?
- Tôi không những đa tài mà còn đa tình nữa.
- Biểu diễn ta xem!
Trung Kim chạy ngay đến chỗ cây táo. Chỉ một phút sau đã quay trở lại trong tiếng nhạc Đam San hào hùng, một tay xách túi thơ “Khao Khát”, một tay dắt theo nàng Eva xinh đẹp, đến lá nho cũng chẳng có, với đôi mắt nóng bỏng nồng nàn suýt làm tan chảy cả thánh Paul.

Thánh Paul hoảng hồn, vội vàng phán:
- Đúng Trung Kim rồi, xin mời vào!

 Đại biểu thứ tư là một chàng cao lớn điệu đàng rất sì po.
Thánh Paul hỏi:
-
Nhà ngươi tên là gì?
- Tôi tên Chí Thắng.
-
Nhà ngươi có tài gì?
- Tôi có tài giật tít bài viết vô cùng mùi mẫn để câu khách.
- Giật thử ta xem!

Chí Thắng hí hoáy giật.. chuột nhoay nhoáy, 1 lúc sau đã đưa ra một loạt các tít bài viết giật gân, nào là “Người đàn bà xa lạ”, nào là “Người đàn bà đeo cặp kính đen”, nào là… “Người đàn bà chưa bao giờ cởi truồng”.
Thánh Paul cười lớn mà rằng:
- Thế thì nhà ngươi đích thị là nhân vật TYPN của Vũ Trọng Phụng. Đúng Chí Thắng em của Chí …Phèo rồi, mời vào.

Đại biểu tiếp theo là một chàng tóc ánh bạc, có vẻ ngoài khắc khổ và nghiêm nghị như một ông thầy tu, duy chỉ có ánh mắt khá tinh quái. 
Thánh Paul hỏi:
- Nhà ngươi tên gì?
- Tôi tên Đình Chiến.
- Nhà ngươi có tài gì?
- Tôi có tài phát hiện ra những “góc khuất” thú vị của các nàng blogger xinh đẹp.

- Phát thử ta xem!

Đình Chiến quay ra hí hoáy với mũi giày của mình,  một phút sau đã hiên ngang đứng dậy xán đến chỗ mấy chị em Blogger đang túm năm tụm ba nói chuyện, mời Kim Oanh cùng khiêu vũ.  Kim Oanh hôm đó rất thời trang trong trang phục mini juýp. Sau khi phấn khởi xoay mấy vòng trong vũ điệu lambada với Đình Chiến, bỗng Kim Oanh nghi ngờ nhìn giầy của Đình Chiến mà kêu tướng lên:

- Sao anh lại gắn gương soi vào mũi giày? Định quan sát “góc khuất” của bạn khiêu vũ hay sao?
Bị chiến bại với âm mưu quan sát “góc khuất”, Đình Chiến hơi xấu hổ với Thánh Paul, trong khi chị em blogger thì được một trận cười nghiêng ngả.
Đình Chiến vội vàng bổ sung thêm để chữa ngượng:
- Tôi còn có tài xuất thần trong việc ghi cảm nhận hài hước, tinh quái đến mức… gây sự với các blogger, đặc biệt là các blogger nữ xinh đẹp và dí dỏm.
- Xuất thử ta xem!
Đình Chiến trầm ngâm suy nghĩ,  một phút sau đã hoàn tất một loạt cảm nhận sắc sảo, hài hước trêu chọc Kim Oanh, Hoài Vân, Lâm Cúc….làm cho mọi người ôm bụng mà cười.

Thánh Paul cũng cười lớn mà phán:
-Thế thì nhà ngươi phải đổi tên thành “Gây Chiến” mới đúng, “Đình Chiến” cái nỗi gì? May mà nhà ngươi còn có tài ghi cảm nhận vui, chứ cái mẹo vặt quan sát “góc khuất” của chị em thì không phải tài năng gì cả, nghe chưa? Thảo nào mà nhà ngươi bị bà xã vặt trụi hết cả râu, thật đáng đời. Thôi mời vào!