30 December 2012

Cõi vĩnh hằng

Cuối năm, gia đình nào cũng đi viếng mộ ông bà, mời ông bà về ăn Tết cùng gia đình cho ấm cúng. Sáng chủ nhật, cả gia đình mình đi công viên Vĩnh hằng (Sơn Tây) viếng mộ thắp hương cho ông bà.  Công viên Vĩnh hằng nằm trên mấy ngọn đồi cao, được qui hoạch chia lô để bán cho mọi người xây dựng thành nghĩa trang gia đình. 
Gia đình mình cũng tậu được một mảnh đất ở đây.  Dự kiến đây sẽ là nơi an nghỉ của cả đại gia đình sau này, quây quần lại bên bố mẹ ở cõi vĩnh hằng.  Tớc đây khi ông ra đi, vẫn chưa có nghĩa trang này. Gia đình mình mới đưa ông vđây cạnh bà dịp cuối năm này.
Ngẫm nghĩ cũng lạ, lúc còn sống thì mấy anh em mỗi người một tính, mỗi người một phương trời, khi chết đi lại mong muốn tụ tập về bên nhau.  Lúc đó sẽ chẳng còn giận hờn, chẳng còn ghen tị, chẳng còn  lo toan, chẳng còn bon chen, chẳng còn tranh giành mưu sinh, chỉ còn lại bình yên thanh thản bên nhau.
Sẽ đến lúc đó, khi cát bụi lại trở về với cát bụi. Đời người rồi cũng qua đi, cho dù giàu sang hay nghèo khó, cho dù hạnh phúc hay đau khổ, cho dù nhân hậu hay độc ác. Dưới tấc đất kia, có vẻ như người ta đều bình đẳng như  nhau, đều trở thành cát bụi như nhau. Và người ta chẳng thể đem theo xuống dưới suối vàng tất cả của cải, tiền tài, địa vị hay danh vọng mà người ta đã cố công xây dựng và giành giật cho bằng được trên thế gian này. Vậy thì, vì sao người ta cứ phải tranh giành, bon chen, thủ đoạn với nhau để làm khổ lẫn nhau trên thế giới này?
Tự nhủ, hãy sống như ngày mai sẽ chết, và hãy sống nhân ái, hòa đồng với đồng loại để sau này khi về nơi an nghỉ cuối cùng ta sẽ không phải ân hận rằng mình đã từng làm đau lòng những người thân, cha mẹ, anh chị em và bạn bè thân thiết của mình. 



 Cổng công viên Vĩnh Hằng




 Điện thờ chung của cả nghĩa trang


 Và đây là nghĩa trang gia đình mình  




(Cập nhật  ảnh 12.2012)